# Mảnh giấy tình yêu

Chúng tôi yêu nhau được hai năm. Có lúc vui, lúc buồn, lúc hòa hợp,... lúc cãi vã. Có một lần chúng tôi cãi nhau rất lâu. Khoong ai chịu ngưng và không ai chịu nghĩ là mình sai. Thậm chí tôi còn muốn chia tay cho xong chyện.

Lúc đó anh bảo "bây giò chúng ta sẽ cố gắng bình tĩnh. Anh và em mỗi người lấy ra một mảnh giấy nhỏ và hãy viết vào đó tất cả những gì khó chịu về nhau mà từ trước đến giờ không nói ra. Rồi chúng ta sẽ đổi cho nhau và xem sau đó chúng ta có thể tiếp tục được không.

Tôi đang rất tức giận nên tôi ngồi viết hết 15 phút. Tôi viết tất cả những gì đáng ghét nhất ở anh ta mà tôi nghĩ là tôi phải chịu đựng suốt thời gian qua. Anh cũng ngồi viết rất lâu. Sau đó chúng tôi đổi giấy cho nhau.

Chưa lúc nào tôi lại xấu hổ như việc mình làm lúc đó. Tôi chỉ một giật lại tờ giấy mà mình đã đưa cho anh ấy thôi. Nhưng tôi không thể làm thế được. Khi tôi đọc xong mảnh giấy mà anh đưa cho tôi, tôi đã khóc vì xúc động. Bởi vì trong tờ giấy của anh, anh cũng viết nhưng chỉ có duy nhất một câu "Anh yêu em" ... Và sau lần đó thì chúng tôi không còn giận nhau nữa.

# Những bí ẩn từ một trái tim thỏ đế

- Đừng vội trách tớ chẳng bao giờ khen cậu, nhé! Mỗi lần cậu "xì" tớ, trông câu cũng ... dễ thương lắm. Nhưng không hiểu sao tớ lại nói :"Trông như... khỉ!". Ui, không phải lỗi của tớ đâu! Chẳng qua là ... tớ chưa từng quen cô bạn nào thôi!

- Cậu vẫn giận vì hôm nọ trời mưa tớ không nhường áo mưa cho cậu à? Bởi vì tớ biết cậu sẽ không bị ướt đâu, cái Thảo sẽ đưa cho cậu một cái áo mưa. Vì sao tớ biết? Bởi vì đấy là cái áo mưa của ... tớ. Vì sao tớ không đưa trực tiếp cho cậu à? À ... ờ ... vì tớ biết lúc tớ đưa cái áo mưa cho cậu, trông tớ ... ngốc lăm! Mà tớ không muốn để lại ấn tượng ngốc như thế trong mắt cậu!

- Cậu trách tớ không bao giờ gọi điện thoại cho cậu. Thật ra thì tớ... thèm lắm chứ! Không biết bao nhiêu lần tớ nhấc máy lên rồi lại đặt máy xuống. Không biết bao nhiêu lần tớ bấm số nửa chừng rồi lại thôi. Mỗi lần định gọi cho câu, tớ mất hàng tiếng đồng hồ để suy nghĩ mình sẽ nói gì sau cái câu "stree à, ... đây!" , thậm chí còn gạch đầu dòng những nội dung "cần thảo luận" nữa kia. Nhưng vẫn chẳng gọi được lần nào. Nhưng không phải lỗi tại tớ. Chỉ vì số điện thoại nhà cậu .... khó bấm quá! Không hiểu sao không bao giờ tớ bấm được đến số cuối cùng!

- Cậu đừng sợ mỗi lần đi học thêm về muộn nhé! Chẳng ai "bắt nạt" được cậu đâu, bởi hôm nào tớ cũng đi đằng sau .... bảo vệ mà. Tớ thường theo cậu dắt xe lên tận tầng ba, bấm chuông và cáu nhặng lên vì thằng em chậm ra mở cửa tớ mới quay về. Vì sao tớ không đi lên song song với cậu à? Chỉ vì tớ đã trót tuyên bố chưa từng muốn làm "vệ sĩ" cho ai cả.

- Cậu đừng hỏi vì sao tớ xin hai lá bùa may mắn. Tớ sẽ chẳng nói là tớ xin cho cậu đâu, dù biết cậu đã có một cái rồi. Nhưng tớ nghĩ là nếu cậu có tới hai lá bùa thì may mắn sẽ đến với cậu nhiều gấp đôi.

- Cậu từng thắc mắc là vì sao tớ lại ... sến như con gái, cứ hỏi là có, nào CD Lam Trường, nào DVD Lam Trường, nào Poster Lam Trường ... Chỉ vì tớ thích nghe cậu kêu lên:" Oái, cậu mà cũng có đĩa này hả? Mượn nhé! Mượn nhé!. Tớ không khoái nhạc nhẽo lắm. Nhưng còn gì vui hơn được là người cậu cần.

- Điều duy nhất mà tớ dám nói thẳng với cậu, và tớ đã nói rồi là "Tớ đã phát ớn các chương trình ăn kiêng của cậu, một trò nhảm nhí, vô bổ, mất thời giờ". Nhưng còn một điều nữa mà tớ chưa dám nói là: Dù béo hay gầy, với tớ, chỉ cần cậu cười hì hì là trông đã đáng yêu rồi!

Elove.Social st

Tin cùng chuyên mục